Sau giờ học, tôi được cô Murasaki, giáo viên chủ nhiệm câu lạc bộ mỹ thuật, gọi vào phòng. Trong lúc chúng tôi trò chuyện về những lo lắng của tôi về tương lai và hội họa, cô ấy nhẹ nhàng đưa cho tôi một cuốn sổ phác thảo và thì thầm, "Này, vẽ cho cô một bức tranh cuối cùng đi... Cô sẽ làm người mẫu cho em." Cô Murasaki từ từ cởi bỏ quần áo, để lộ một thân hình trần trụi đẹp như tranh vẽ. Cơ thể cô ấy tỏa ra một sức hút mãnh liệt trước mắt tôi, và trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã bị cuốn hút bởi "sự trần trụi" mà tôi phải vẽ. "Đây là lần đầu tiên em nhìn thấy 'thứ thật' sao?" Ngực của cô ấy...