Trong gia đình chúng tôi, những chuẩn mực xã hội lệch lạc, nghiêng về phía người lớn tuổi hơn, đặc trưng của vùng nông thôn, có nghĩa là "em gái nhỏ thuộc về anh trai". Trong bầu không khí khép kín của vùng quê, không ai trách móc họ, và bố mẹ chúng tôi cũng không ngăn cản. Ngay cả khi đang học bài, trốn dưới gầm bàn ăn, hay đứng trong bếp với chiếc tạp dề mỏng manh, họ vẫn dang rộng chân như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời, dù họ xấu hổ và phải nghe những lời anh trai nói. Vẻ mặt ngây thơ của họ, xuất phát từ sự xấu hổ, và cơ thể của họ, vô thức lại quá gợi cảm. Lúc đầu...