Anh gõ chậm rãi. Anh dành thời gian để lặng lẽ chấp nhận những gì đang diễn ra. "Đặc biệt là những thứ như quyền lực, tuổi tác và sự giàu có." "Tôi không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa," anh nói. Chính vì vậy, anh nhận ra mình đã tự thuyết phục bản thân rằng "không có gì phải sợ cả." Xa xa, anh nghe thấy tiếng còi báo động. Anh chờ đợi, tin tưởng vào lời người đàn ông. ...Nhưng càng lắng nghe, âm thanh đó càng lớn dần. Cái đống rác rưởi chết tiệt này...