Cô gái tên Kanon, lúc nào cũng đi lang thang quanh khu phố. Cô ấy trông có vẻ là một nữ sinh trung học nghiêm túc, học giỏi, nhưng tôi không thể nào phớt lờ được bộ ngực "cỡ I" gần như sắp bung ra khỏi bộ đồng phục thủy thủ của cô ấy. "Đừng sợ, chúng ta nói chuyện một chút nhé," tôi nói, dụ cô gái đang run rẩy vào nhà mình. Tôi sẽ dùng ngón tay và lưỡi của mình để lấp đầy bộ não xinh đẹp của cô ấy, thứ lúc nào cũng chỉ chăm chăm đọc sách giáo khoa...