Tôi muốn nổi tiếng. Chỉ vậy thôi. Trên xe buýt địa điểm, tôi học được rằng cái giá để biến giấc mơ thành hiện thực chính là "những ngón tay ấy". Đằng sau nụ cười rạng rỡ của một người nổi tiếng là một khao khát trần trụi. Tôi không thể nói gì, thậm chí không thể thốt lên câu "Dừng lại đi". Những đầu ngón tay xuyên qua quần tôi khiến mọi thứ trở nên điên cuồng. Run rẩy vì sợ hãi, cố gắng chịu đựng khoái cảm, giọng tôi nhanh chóng chuyển thành những tiếng rên rỉ. Tôi không thể quên đôi bàn tay ấy, dù tôi ghét chúng...