Bốn người đàn ông trung niên, liên tục làm những công việc lặt vặt và bị sa thải, bị xã hội đối xử như rác thải độc hại, đã nảy ra ý tưởng này để giải tỏa sự bực bội của mình. G. "Có lẽ những người hạnh phúc thậm chí còn không để ý đến chúng ta haha" J. "Điều đó thú vị đấy, giống như chế độ không bị gián đoạn?" I. "Ừ, họ có lẽ thậm chí còn không nhìn thấy chúng ta. Chúng ta thử xem sao...?" J. "Dù sao thì chúng ta cũng thuộc loại người mà chẳng ai nhớ đến haha" I. "Đúng vậy haha, nhưng..."